NICO-PARIS.COM - Không gian Văn hóa - Giáo dục & Dịch thuật Văn học - Espace Culture - Education & Traduction littéraire
THƠ - NGUYỄN THAM THIỆN KẾ

NHÀ VƯỜN MẸ

Thứ ba ngày 5 tháng 9 năm 2017 12:00 AM

Nhà của Mẹ nắng chiều mòn dốc vắng 

Mái tranh gầy tố lốc quẩn ngàn hoang 

Đường sỏi đỏ cỏ may giăng ruộng cạn  

Bóng Ba Vì soi sắc sóng Đà Giang. 


Xóm đồi lấp loang rừng sơn nhựa 

Lách cách súng gươm đuốc rọi quân qua 

Cơm kháng chiến độn trám kho khoai sọ

Gạo muối ròng ròng trảy Trường Sơn. 


Mẹ của con, bao năm xa mưa đổ 

Thấm gió Trung Hà lẫn tiếng sói rừng sâu 

Bếp Lịch Sơn vách bùn thưng lửa đỏ 

Nóng lạnh sang mùa bước lỡ trót quên nhau. 


 Mẹ sinh con giữa ngày Xuân nức nở 

Lúc mờ mờ gà báo sáng tháng Hai 

Thầy dân công cuốc đường mạn ngược 

Chị cả hái hoa thắp nến sáng trưng nhà. 


Vỡ hoang lại mảnh vườn xưa đã thục 

Vùi xuống mầm non lạc sắn rong riềng. 

Mẹ chạy chợ gửi con nhà mợ 

Bò vòng quanh sân hợp tác xanh rêu.  


Ngọng vỡ lòng cầm dao phạt rẫy

Môi mím tập tô chữ cóc nhái ễnh ương

Đắng cảy đắng, măng vầu càng đắng 

Chân trời buông khoảng lặng lũng mù sương. 


Mùa hạ kia nhân công sầm sập đến 

Bụi lấm non xanh mìn phá đá rải đường. 

Rừng run rẩy tiễn gỗ bè xây dựng 

Tôi một mình ong đốt đứng hoe hoe.


Mẹ lãng xa mấy mùa hoa cúc cũ 

Bên chị cả nằm giữa sắc cỏ hanh thu. 

Nhà vườn Mẹ mơ đêm con bụm hơi thổi lửa

Giếng đá ong trầm mát lẹm tâm can.


Chị em rồi mỗi người một phận 

Nhà vườn xưa Thầy xới vun tẩn mẩn 

Hoa cau gầy rắc ngõ dài vắng ngẩn. 

Giàn trầu già ngóng Mẹ rụng liêu diêu.


Con chạm tới chân trời cuối bể 

Từ góc vườn nhà Mẹ buổi hoang mang.

1979 - 2017

Chia sẻ trên Facebook