NICO-PARIS.COM - Không gian Văn hóa - Giáo dục & Dịch thuật Văn học - Espace Culture - Education & Traduction littéraire
THƠ - NGUYỄN THAM THIỆN KẾ
Con chạm tới chân trời cuối bể /Từ góc vườn nhà Mẹ buổi hoang mang.
Ly khảm huyền uống mấy cho vơi,/uống trưa nắng sục bùn, đêm mưa nứt nẻ/uống hy vọng ngây ngô, cơn dông tiền sử/uống lối mòn, uống hoa cà độc dược giữa cơn điên đồng loại/uống chính mình, uống vì yêu mình quá thể...
Ta vấn khói Trời rơi tràn mắt/ Gánh vã mười năm vạ vật đường/Gặm nhấm mười năm sờn từng nét/Mực xanh dốc lọ chữ xông xênh...
Đừng nhìn Tôi cách ấy em ạ,/trong ngả nghiêng, Tôi không là miền đất hứa/không là lợi tức một đêm/không là ngộ men/không là sầu mỵ/không là ú tim/không là không không không không...
Có 4 bài viết trong 1 trang. Bạn đang xem trang 1/1
  •  
  • 1
  •  
Chia sẻ trên Facebook