NICO-PARIS.COM - Không gian Văn hóa - Giáo dục & Dịch thuật Văn học - Espace Culture - Education & Traduction littéraire
THƠ - NGUYỄN THAM THIỆN KẾ

VỚI CÔ GÁI TRONG HỘP ĐÊM BÊN QUẦY RƯỢU

Thứ bẩy ngày 8 tháng 6 năm 2013 12:00 AM

Đừng nhìn Tôi cách ấy em ạ,
trong ngả nghiêng, Tôi không là miền đất hứa
không là lợi tức một đêm
không là ngộ men
không là sầu mỵ
không là ú tim
không là không không không không
 
 
Tôi là của ngẫu nhiên mà có
Tôi đến đây để giẫm lên bóng mình trên sàn gỗ pơ mu
Soi bóng mình trong vô vàn hốc mắt om om
Nghiêng ngó lờ mờ bốn chiều mặt kính
Trong túi Tôi những đồng tiền cầm giữ trí khôn
Chúng thuộc hết sẹo và chai sạn của Tôi
 
Đừng hỏi Tôi cách ấy em ạ .
Tôi gã trai trung du nửa dại nửa khờ
Là người câm rụt lưỡi tự bao giờ
Là động cơ hết xăng, bóng đèn cháy tóc
Là vỏ chai không, điếu cày tụt nõ
Là những vu vơ mưa gió chẳng trên trời.
Đây thân Tôi mấy thịt xương chắp vá
đang mốc mêu dưới quần áo xênh xang
 
Đừng ôm Tôi riết róng em ạ.
nụ cười này Tôi mới sắm được thôi
đớn đau còn chẳng biết nữa là vui
Lui lui ra em, có thể Tôi mang vi rút
Món xúp thập cẩm hôm qua và mai nữa
Nhẩy một chân, bò một chân trên các hội chứng stress, cơn sầu đi bơ vơ trí thức...
 
Em-con chim đêm xanh đỏ đẹp xinh
Không thể treo lồng, ăn thịt cũng không
Nếu muốn gì thêm, em ngồi xuống!
Cùng chuyện trò, cùng gắng lặng im
Và có thể...
Em phất lên tà áo đỏ
dốc vào Tôi thứ tai họa dịu dàng.
N.T.T.K -1980 - 1990

 



Tranh: ĐỖ PHẤN

 

Chia sẻ trên Facebook