NICO-PARIS.COM - Không gian Văn hóa - Giáo dục & Dịch thuật Văn học - Espace Culture - Education & Traduction littéraire
Các bài viết của tác giả Nguyễn Tham Thiện Kế
Singapore chờ tôi bằng cơn giông nhiệt đới biển Hạ Châu* lúc đáp xuống phi trường Changi. Hơi nước sóng sánh bốc ngược từ mặt bê tông trong nắng gắt cuối thu khiến ta nhận ra nét quen Sài Gòn, nơi chênh một giờ về tối.
12h 5. Khung cửa ngách áp mái tòa nhà ba tầng, đầu dãy phố cổ ngói nâu, vụt hiện Chị mặc váy trắng đứng ngơ ngẩn. Khép lại cánh cửa lớn, Chị dạo trên các mái nhà. Bước nhún chân như lót đệm khí. Thủ pháp kịch câm. Động thái- Chị tự động lập trình, tay thõng theo thân, người nghiêng trước...
Dưới chân dốc đá Tôi ngước lên tịnh xá nơi lưng núi nhoi giữa tầm xuân dại sim mua và gió hoai. Mơ ban ngày Tôi cũng nhoai về giãy giụa rớm máu vì gai sắc lúng búng trước cư sĩ Nhất Không và ngắm ni cô nhỏ... Vị xi-rô tầm xuân giao hương rượu nếp cẩm trong cốc bạc trên tay nàng nhói dịu hơn cả vết...
Venezia nơi gọi giấc mơ tình yêu với tôi khởi nguồn từ ga Santa Lucia . Tổ hợp kiến trúc xám tè bên bờ đầm phá loang nước và bùn - gợi sắc vẻ quen của những ga Việt dọc trung phần. Cộm lên chút thất vọng. Khắc khoải xa vận xuyên đêm từ Vienne tới bắc Ý sáng sớm cay mắt tôi chợt thấy vị biển mơ hồ...
Nếu La Victorine năm trước là gác áp mái đậm dấu thiếu phụ Pháp thì căn phòng ông Salvy dành riêng tôi đặc trưng của quý ông nước Ý. Nó chiếm hai phần ba tầng nhà rộng năm mươi mét vuông. Thảm nâu. Tủ tiệp với tường nhà màu ghi xám chia đôi công năng nửa ngủ - làm việc nửa phòng tắm - thư giãn. Bệ...
Đêm đầu tiên ở Venezia tưởng sẽ thiếp dịu êm, nhưng tôi không thể. Bao nhiêu xúc cảm hãy còn ngổn ngang sau một ngày nén căng những ảnh hình của một thế giới hoàn toàn khác. Cửa sổ vén rèm cho sao trời Venezia mờ soi căn phòng thay ánh đèn vàng khô.
Nhắc đến pizza người ta nghĩ ngay tới nước Ý, nhưng gondola thì chỉ có ở Venezia. Lúc mến người ta gọi nó là thiên nga đen, khi bực thì bảo đấy là cỗ quan tài lênh đênh chở những tình yêu chết. Ngồi gondola chẳng khác ngồi tam bản nơi chi chít sông rạch Nam bộ dưới hàng dừa nước và vườn trái.
Trời bắc Ý xanh nhòa đầy mắt và dòng Kênh Lớn hắt bóng đêm ra biển Adriatic đang dội lại cùng với những vì sao lên sớm nở bên lòng tôi day dứt. Một ngọn gió mơ hồ cũng đủ để thảng thốt nữa là những bước sóng vô hồi đập vào bờ đá... Ta còn muốn theo bước chân du khách lang thang buông gót ngược xuôi....
Adriatic muôn dặm xanh. Trieste thân thiện thành phố cảng Italia đấy mà chẳng hẳn. Split Dubrovnik yên phận tưởng thiếp ngủ trong mốc rêu bên vịnh biển Croatia bỗng hoan cuồng khi đội bóng karo đỏ trắng ghi bàn. Kotor dựa lưng vách núi Đông Tây lộ cộ cứ khiên ta bất an ngại ngần với Montenegro....
Ta vấn khói Trời rơi tràn mắt/ Gánh vã mười năm vạ vật đường/Gặm nhấm mười năm sờn từng nét/Mực xanh dốc lọ chữ xông xênh...
Rồi độ Ngâu ngại ngần xuôi Bạch Hạc. Xanh bẫng trời neo bềnh mây trắng. Ba Vì cao. Tôi nhớ mình trong nhớ muôn xưa. Thơ dại. Ganh phần xôi trám với ni cô. Nũng hờn bà ngồi chọc kiến vàng đốt sưng ngón chân. Thưa Nội nắng đã ngẩn sau vườn xanh dầu dãi. Gió lộng muôn cánh lá trám loang loang trĩu vòm...
Đón mùa trám mới thường niên bà sắp món xôi đặc vị để Nội đãi Cha Xứ và Trụ Trì. Luân phiên năm nay xôi trám ruốc bông lườn chim ngói rượu sen thì sang năm trám trắng tươi hầu rượu nếp Vò Gi Sơn Nam hạ thì năm tới sẽ là trám đen nhồi nhộng tằm lá dâu sóng đôi rượu cúc năm tới nữa… canh trám nấu...
"Viết là để đem lại lòng yêu thương và vẻ đẹp tuyệt vời của văn chương cho trẻ nhỏ. Tôi cũng hy vọng những trang viết của tôi không chỉ dành riêng cho trẻ em đọc mà còn cho tất cả những ai muốn có những giây phút sống yên bình trong thế giới trắng trong của cái Đẹp và thánh thiện”. (Trần Hoài Dương) ...
Cầm xác lá nhẹ bẫng Tôi chưa biết dưới lớp vỏ cây nứt dăm nâu mốc kia vòng sinh trưởng thêm một lần khép. Ngước lên vòm cao tua tủa đầu cành xoan mảnh khảnh sần đen, mắt Mẹ lấp lánh. Bàn tay giơ lên ngang trán, chẳng biết ngón tay Mẹ gầy hơn, hay đầu cành xoan gầy hơn.
Một vũ trụ xanh ánh tím òa xuống cổ thành Monsaraz bung biêng như chiếc yên ngựa đặt trên lưng con cá voi quẫy đuôi lơ lửng ở độ cao 195 mét. Chúng ta đang đứng trên đỉnh Monsaraz. Điểm cuối hành trình Portugal rơi vào tuần trăng giáp hạ. Xa mờ. Khởi từ cổ kính Lisboa rồi Cascais tiếp đến Evora với...
Khoảnh khắc rọi sáng thấu bóng tối nỗi buồn Việt. Lausanne đủ xa lạ và tĩnh lặng để tôi ngộ ra mình và thế giới vây quanh một thuở giá trị tồn nghi. Bầy thiên nga chớp trắng mành mưa. Con thiên nga đơn độc vẫn chung tình. Mây trắng vẫn cứ bay khi tôi không ở nơi này. Hồ Léman cũng vậy chẳng vì tôi xa...
Đừng nhìn Tôi cách ấy em ạ,/trong ngả nghiêng, Tôi không là miền đất hứa/không là lợi tức một đêm/không là ngộ men/không là sầu mỵ/không là ú tim/không là không không không không...
Hình như ai gọi Tôi trong khu vườn nhà Nội. Gió xạc xào, bầy chim xanh vỗ cánh. Lan man rau tập tàng canh suông nêm muối mát lừ nối Xuân sang Hạ. Vị thuốc nam bao bọc Tôi yên cơn ho cảm và thuần dịu nỗi đau lưng nhức vai của ông bà...
Có 78 bài viết trong 4 trang. Bạn đang xem trang 4/4
Chia sẻ trên Facebook