NICO-PARIS.COM - Không gian Văn hóa - Giáo dục & Dịch thuật Văn học - Espace Culture - Education & Traduction littéraire
Các bài viết của tác giả Nguyễn Tham Thiện Kế
Chiếc xe luôn bị hất ngang, văng chéo, trượt bánh. Nữ họa sĩ tìm hứng cảm gì ở cuối con đường này. Không chắc nàng qua đây. Có lẽ là trò chơi ngôn ngữ trên giấy. Nhưng đã quá muộn để hắn quay lui.
Đằng sau cánh cửa trên chiếc giường sắt sơn trắng bong tróc thằng cu Chơ đang chìm lịm hôn mê. Chơ được lồng trong chiếc áo len cộc tay của hắn trán đắp chiếc khăn lạnh chai nước treo lủng lẳng đầu giường nối dây truyền nơi cổ chân. Chiếc chăn sợi bông cào gấp tư chặn ngang tấm thân mỏng mảnh như...
Chợ tàn. Dấu tích bếp lửa. Phân gia súc. Ruồi. Bên những cột trụ đá đỡ vòm nhà chợ, vệ cỏ lối rẽ vào núi la liệt người say nằm rải rác. Đàn ông đơn thân. Đàn bà một mình. Đàn bà đứng xe lanh che ô bên người chồng ôm hờ chiếc lù cở. Đàn ông ôm hai chân, nghẹo thúc đầu vào háng vợ...
Cánh cổng tre mở hé mái vòm đan kín lá cành hoa dâm bụt người đàn ông tóc trắng da hồng ngoại sáu mươi kính cổ kiểu John-Lennon sơ-mi cộc ca-rô cổ ngắn vạt dài vạt ngắn buông lõng thõng quá gối quần soóc túi hộp. Đó đây trên áo quần bắp tay ống chân ông là chấm màu mới cũ. Nụ cười im im đủ để...
Áp lực của cả đô thành vĩ đại đang nén trọng lực xuống mái vòm métro như là sự phồn hoa Paris ngự trên những tấm lưng dẫu dãi, bờ vai trĩu, hút ánh sáng trong những quầng mắt hốc tối của những con người gắng gỏi trượt trôi đêm ngày…
Phận vuốt tóc xoa tay vào dầu trẩu chuyển mực dẻo ra tấm gỗ nghiến dày nghiêm lạnh. Một lần nữa mực dẻo lại được vặn bộ như nhồi bột bánh gạo đến vã mồ hôi. Họa sĩ chăm chú đôi bàn tay biến ảo trong những thao tác tưởng rằng vô trật tự nhưng lại tuân theo một nhịp điệu thầm lặng của chàng. Đúng là...
Từ một cô gái con phú nông giàu có không phải lo toan miếng cơm manh áo bây giờ lấy Kim Ngọc bà Lê Thi Liên bỗng nhiên phải lo toan chăm nuôi các con kề vai bên người chồng đau yếu luôn luôn. Nhưng bà đã vượt qua bao nhiêu cam go thử thách không lời ấy để làm tròn bổn phận người vợ thủy chung...
Mặt đất thì vẫn thế nhưng mỗi đường qua lối đến trước thì xuôi nay đã ngược. Cây mọc cây đốn cụt. Nhà xây nơi lấn ra chỗ thụt vào. Khúc ngõ lầy thụt rải gạch vụn nay đã là con đường lát gạch bê-tông im lìm dưới hàng cây hoa sữa hương vương thẫn thờ gió thu. Những cây mít hàng chè lơ thơ cọng...
Dòng hồi ức trong người con trai bỗng trào dâng..."Con có thể thương tật, có thể hy sinh, nhưng phải trung thực. Một khi con rèn được phẩn cách trung thực thì mới có lòng dũng cảm. Đó là cả một hành trình… hành trình làm người.. "
"Ở Kim Ngọc lúc nào cũng toát ra một phông nền văn hóa hòa trộn quê kiểng lẫn đương đại. Nó cho ông vẻ tự tin, điềm tĩnh sâu sắc đến bí hiểm. Dù ông không phải là người có bằng cấp cao do học hành..."
Nhà văn Ngô Ngọc Bội và Nguyễn Hữu Nhàn là những người gắn bó với nông dân, đặc biệt là nông dân Vĩnh Phú xưa. Mỗi khi tôi có dịp nhắc đến Kim Ngọc các ông ngậm ngùi ngồi lặng hồi cố những chuyện mình đã chứng.
Kim Ngọc- tên thật là Kim Văn Nguộc sinh 10 tháng 10 năm 1917 tại xã Bình Định huyện Yên Lạc tỉnh Vĩnh Phúc. Mất ngày 26 tháng 5 năm 1979. Năm 1954 Phó Chính ủy Quân khu Việt Bắc. Năm 1958 Bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phúc. Từ năm 1968 đến 1978 Bí Thư tỉnh Vĩnh Phú. Kim Ngọc được coi là cha đẻ của khoán...
Giờ thì đã xa lắm Dijon, Lydia đứng kia trong tầm mắt tôi sát tường rào, đằng sau cánh cổng, bên những bông hoa đợi khách phương xa, như chờ những người thân của mình...
Càng vào sâu cuộc rượu gã càng mến cảm Mí Chạ. Thật may gã được nhậu với kẻ sành ăn. Riêng món thắng cố kết đôi với rượu ngô Mèo Vạc nếu không phải là người bản địa thì làm sao tỏ. Rượu Bắc Hà nấu hai lửa alcool nặng đô hợp với cánh trẻ. Niêm mạc thực quản lớp trung niên khó đỡ. Còn rượu San Lùng...
Hơn một nghìn năm trăm năm qua đã có bao nhiêu kiếp người sống dưới mái nhà này? Ai ông chủ ? Ai đầy tớ? Ai bất hạnh? Ai may mắn hạnh phúc? Ai ác độc? Ai thiên lương? Ai bị tình yêu đày đọa? Ai tuyệt vọng? Nếu tính đơn vị thì hẳn số người cũng bằng nhân mạng một dãy phố của Dijon đương đại.
Mỗi chặng đường thơ Mai Văn Phấn là một bứt phá vượt thoát vể thi pháp và ngôn ngữ. Anh là một trong những nhà thơ Việt hiếm hoi tự tin trải nghiệm những thành quả thi ca nhân loại và nghiệm sinh chúng qua những tác phẩm của mình. Lật từng trang nhấm nhi từng câu từng chữ thơ ba câu tôi thấy rõ một...
Mai Văn Phấn sở hữu dư Một Trăm Linh Một Câu Thơ về Cỏ trong trận đấu liền mạch hai mươi năm. Qua hình ảnh ngọn cỏ Mai Văn Phấn tung hoành thể hiện các ý tưởng và các triết lý nhân sinh bằng nhiều thủ pháp tu từ ẩn dụ so sánh thị giác cảm giác... Và hoàn toàn làm chủ các kỹ thuật đó trong việc khai...
Mẹ không gói bánh chưng chờ Tết bởi nước mưa a-xít hóa lưng trời cau chặt cụt đất vườn chia hương hỏa mấy chum khan chẳng còn chỗ để bày. Rừng tàng kiệt lạt giang ngắn đốt. Hạt nếp chỉ còn dẻo thôi hương sắc mất đi rồi. Củi gộc gốc tre sau nhà mối đục. Cà cuống cay se trong ký ức làng Hoàng. Thày...
Nàng bánh gạo nhũ danh là bánh đúc khác chi nàng Kiều long đong trong dòng chảy ẩm thực Việt từ lọt lòng giữa nhặm nhột rơm rạ cam chịu đứng cuối hàng tận hiến lòng thành mát lành cho cả người quê và kẻ chợ chưa một lần lấn tiến đòi ngôi thứ bậc. Kiều mười lăm năm lạc phận đôi lúc vẫn được cười rạng...
Khúc quanh Phù Ninh. Mặt đường loang nắng mưa. Mái nhà ẩn khuất. Bờ rào cây xanh. Ngõ hút sâu. Vườn cây ăn trái rờn rỡ lan man về khắp các ngả đồi cao thấp. Chiếc quán tre gầy chõng tre nhỏ đặt liền nhau mùa nào cũng chất ngất hoa trái đã níu giữ không biết bao nhiêu khách qua dừng xe nghỉ bước......
Có 78 bài viết trong 4 trang. Bạn đang xem trang 2/4
Chia sẻ trên Facebook